Giới thiệu

* Mẹ Gấu sinh năm 1986
* Lĩnh vực kinh doanh: Đầu tư Bất Động Sản Cho Thuê
* Tính cách: Vui vẻ, hòa nhã, nhiệt tình, thích khám phá, thích sáng tạo ...
* Sở thích: Đọc sách, du lịch, thử thách điều mới...

Câu chuyện về Mẹ Gấu Teddy

Xin chào bạn, 
Mẹ Gấu đây, bạn thấy website của mẹ Gấu thì chắc hẳn là cũng có con đang trong độ tuổi 0-6 tuổi và muốn tìm hiểu về các phương pháp nuôi dạy con đúng không? Rất vui vì mẹ Gấu có thể giúp bạn. Bạn cũng tò mò không biết Mẹ Gấu là ai nên mới vào đây. Vậy thì Mẹ Gấu kể 1 chút về bản thân nhé!

 Mẹ Gấu thì cũng giống như bao người mẹ khác, lần đầu tiên làm mẹ cũng mong muốn điều tốt nhất cho con, nhưng chưa biết phải làm thế nào. (Mẹ Gấu tạm xưng là "tôi" cho tiện kể nhé).

Khi mang thai, may mắn là tôi được tặng 1 cuốn sách có tên “Em Phải Đến Harvard Học Kinh Tế”. Cuốn sách này không nói gì về kinh tế, cũng không phải dạy làm sao để con phải thi đỗ trường Harvard đâu. Mà cuốn sách này giống như Nhật ký nuôi dạy con của một bà mẹ, nhờ cách giáo dục rất khoa học và hiện đại nên cô con gái đã đạt những thành công vang dội, xuất sắc dành học bổng của 4 trường ĐH nổi tiếng thế giới trong đó có trường Harvard của Mỹ.

Cách dạy con của bà khiến tôi có cái nhìn hoàn toàn khác trong việc giáo dục con ngay từ lúc sớm. Từ cuốn sách này tôi bắt đầu “nghiện” các sách nói về các phương pháp giáo dục của người Nhật, Người Do Thái, Người Mỹ … Tôi đã hiểu được giá trị vô cùng to lớn của giai đoạn 0-6 tuổi. 1 đời người 100 năm nhưng quyết định số phận lại nằm ở 6 năm đầu đời.

Cuối cùng thì tôi cũng chờ được đến khi con tôi gần 3 tháng tuổi và bắt đầu áp dụng các phương pháp giáo dục mà tôi đã học được. Gia đình thì không có điều kiện kinh tế, mà lúc đó mua 1 bộ giáo cụ đầy đủ để dạy con phải mất gần chục triệu nên tôi quyết định tự mày mò làm tất cả. Lúc đầu áp dụng, khi con nhỏ như vậy mọi người trong nhà đều cười tôi. 

Khi đến khoảng 6-7 tháng, Gấu bắt đầu nhận diện được nhiều mặt chữ, đến khoảng 1 tuổi thì bắt đầu đọc ra những thẻ chữ tráo trước đó. Trong lòng tôi vui sướng khôn tả. Tôi tiếp tục duy trì và tích cực sưu tầm thật nhiều trò hơn nữa để chơi với con. Thời gian thấm thoắt trôi đi, Gấu sắp phải đi học mẫu giáo, tôi rất lo lắng vì phải xa con. Tôi đã nghiên cứu phương pháp Montessori rất kỹ và vô cùng thích cách dạy con về nhân cách của pp này. Tôi mơ ước con sẽ học trường Montessori! Tôi mơ được thấy con ngồi chơi Tháp hồng - là trò nổi tiếng của pp này... và cuối cùng tôi cũng biến nó thành sự thật.

Toàn bộ tiền lương của tôi chỉ dùng để đóng học cho con, còn tiền chi tiêu khác chồng tôi lo. Chồng tôi vốn không đồng tình khi tôi cho con đi học trường đắt tiền như thế nhưng tôi biết thà rằng đầu tư bây giờ nhưng sau này con độc lập phát triển tốt, tôi sẽ giảm được lượng chi phí khổng lồ đi học thêm mà con lại học tập nhàn hạ. Tôi vấn giữ vững lập trường cho con đi học Montessori, tôi ăn tiêu ít đi cũng được, tất cả vì con.

Sau 1 thời gian dài do thường xuyên bất đồng quan điểm trong nhiều thứ trong cuộc sống, trong làm ăn và trong cách nuôi dạy con ... chúng tôi quyết định ly hôn và sau này chúng tôi vẫn là bạn tốt cùng lo cho con. Tôi chuyển về sống ở nhà bố mẹ ở  Vĩnh Phúc, khi đó Gấu khoảng hơn 2 tuổi.

Tôi công tác ở Hà Nội nên chỉ có thể cuối tuần mới về chơi với con được. Tôi trân quý từng phút giây, mỗi ngày cuối tuần dù là bận đến mấy, mưa gió bão bùng gì cũng phóng xe máy về để dành thời gian bên con. Trong tâm tôi chỉ có 1 ý nghĩ là "Muốn con thành công thì mẹ phải thành công"! Tôi sẽ là tấm gương để dạy con mọi thứ mà ngày xưa tôi không được dạy. 

Song song với việc vừa tìm hiểu kiến thức nuôi dạy con, vừa nghiên cứu công việc kinh doanh. Mới đầu ra thương trường tôi chưa biết mình phải làm gì cả. Tôi bắt đầu đọc sách, nghe sách như kẻ đói kiến thức. Những kiến thức về kinh doanh, những sách của người thành công lập nghiệp từ tay trắng... 1 ngày tôi nghe sách khoảng 6 tiếng. số lượng sách tôi đọc không nhớ là bao nhiêu nữa.

Vì tôi đi làm xa, đi mất 1 tiếng, về 1 tiếng, lúc nào cũng đeo tai nghe, tối hết giờ làm là tôi lết đến các lớp dạy tư duy, dạy kỹ năng bán hàng, kỹ năng kinh doanh ... Học cho đến 11h đêm về lại chùm chăn đọc sách (vì nếu 1 chút xíu ánh đèn là cháu tôi không ngủ được - lúc đó tôi phải ở nhờ nhà gia đình chị gái tôi) đọc khoảng 2 tiếng buồn ngủ thì lăn ra ngủ, rồi sáng ra 4h lại tự giật mình tỉnh dậy đọc tiếp cho đến khi đi làm. Suốt như vậy 6 tháng tai cũng ù cả vì nghe nhiều quá.

Có những lúc đi làm về tắc đường, không kịp ăn thì bụng đói nhưng tôi vẫn học và nuốt từng chữ thay cơm. Nhưng tôi vẫn vui vẻ vì những gì đôi học được, tôi thấy mình thiếu quá nhiều kiến thức. Từ những người thầy, từ sách, tôi thấy giá trị của 1 con người nằm ở đâu. Sách vừa là bạn vừa là thầy, mỗi 1 cuốn sách là gói gọn kinh nghiệm quý báu của 1 đời người, đáng nhẽ đó mới là thứ tuổi trẻ cần phải học.

Tôi thấy người ta bảo kinh doanh rủi ro là không hẳn đúng đâu, rủi ro vì thiếu kiến thức mới đúng, có kiến thức thì sẽ đẩy lùi nỗi sợ hãi. Vứt đâu cũng sống được. Mà quan trọng của quan trọng đó là kiến thức đó không phải là kiến thức học ở nhà trường, chắc kiến thức nhà trường đó chỉ chiếm tỷ lệ 10% thôi. Tôi treo 2 cái bằng Đại học trên vai mà nó chẳng giúp tôi kiếm được đồng nào. Lương ư? nó không đủ cho tôi đóng học cho con thì mong gì cuộc sống khá khẩm đây?! Bao giờ mới thoát được được cảnh này?

Tôi ly hôn xong là tay trắng, chỉ có mỗi con thôi. Tôi làm gì bây giờ? Tôi nghĩ bụng trên đời này không có gì đáng sợ cả, chết là cùng chứ gì? nhưng cuối cùng thì có chết đâu. tôi chọn đầu tư vào cái đầu của tôi. Tôi đi học rất nhiều các thầy nổi tiếng trên thế giới, không có tiền chứ gì? tôi vạy thẻ tín dụng (liều).

Tôi làm, làm, làm rồi lại ra tiền, rồi lại dành tiền học học học ...ở Hà nội không có lớp tôi bay vào HCM. Việt Nam không có lớp tôi bay ra nước ngoài (vé may bay hạng rẻ và ăn bánh mỳ  & uống nước lọc thôi) vì những thầy giỏi họ dạy ở chỗ nhiều người học. 

Khi kiến thức đã ổn tôi bắt đầu tìm được những người bạn tốt cùng nghỉ việc "đốt tàu" đứng ra kinh doanh. Vốn à? trước giờ chưa biết vay ai là gì, giờ bắt đầu trơ mặt đi vay, rồi vay bố vay mẹ và bắt đầu khởi nghiệp. 

Cũng may bố mẹ tôi là người hiện đại nên tuy không ủng hộ những cũng không phản đối. Cũng nhờ bà chăm lo sức khỏe ăn uống cho Gấu mà tôi yên tâm lặn lội làm ăn. Càng làm tôi càng quen những người giỏi, những người thành công. Thành công ngoài sức tưởng tượng của một người làm công ăn lương.

Làm thế nào mà một tháng họ kiến được 100tr, 200tr, 500tr và có những người hàng tỷ?! Đi ăn uống họ cứ bàn việc đầu tư tiền tỷ, tỷ mình nóng hết cả mặt vì mình đâu có tiền đầu tư với họ, mình chỉ có cái đầu và cái thân không biết mệt mỏi này, cũng vừa hay là thứ mà người giàu họ thiếu. Họ có tiền những thiếu người có năng lực để làm.  

Tất nhiên bạn không dễ gặp hay bắt chuyện với họ ngoài đường đâu. Bạn biết tìm gặp họ ở đâu không? Những lớp học tư duy, lớp học về quản trị kinh doanh, về đầu tư... lớp càng đắt tiền thì càng nhiều người giàu và người thành công ở đó. Họ chơi với nhau, họ mách nhau và hợp tác với nhau, họ dạy nhau giàu hơn. Tư duy của họ khác lắm, càng giàu họ càng ham học hỏi, họ là những người thực sự thành công từ tay trắng và họ có rất nhiều thời gian cho gia đình. 

Một khi được học những bài học từ cuộc sống, từ thương trường đó là những bài học khiến bạn không thông minh lên cũng không được. Có lúc thắng, có lúc thua, cũng có lúc tin bạn rồi bị lừa.

Nói chung kinh doanh thì đủ mọi chuyện, nhưng những thứ nhận được lại lớn hơn rất là nhiều thứ mất. Quan trọng là năng lực không ngừng được bồi đắp, sức chịu đựng  và linh hoạt cũng tăng theo. Muốn chơi với người giỏi, bạn phải thật giỏi ở 1 lĩnh vực nào đó, nghĩa là bạn là người có giá trị. Ngày xưa chưa có giá trị thì mình vác hồ sơ đi xin việc, còn bây giờ người ta mời mình làm, mình còn phải cân nhắc có nên nhận lời hay không.

Ở đây còn có một điểm nữa, hãy nhớ: "phi thương bất phú". Nếu bạn truyền cho con thông điệp "làm để kiếm cái nghề, để an toàn" thì đó chính là tư duy của người nghèo (nghèo tri thức, nghèo kinh nghiệm thì nghèo tiền).

Bạn muốn ổn định trong 1 xã hội không ổn định ư? không được đâu, kinh tế sẽ bất ổn lúc nào không ai biết, có thể là 10 năm, 20 năm sau. Khi đó chắc bạn lớn tuổi rồi, đúng lúc kinh tế - chính trị bất ổn, mất việc là chắc chắn. Khi ấy đem hồ sơ đi xin việc cũng khó xin được.

Thế thì có bao nhiêu tiền tiết kiệm đem hết ra đầu tư vậy, còn không thì vay ngân hàng. Nhưng than ôi, kinh nghiệm và sự thích nghi thương trường không có, thế là lại ném nốt tiền cả đời tích cóp được qua cửa sổ. Cuối đời sẽ là như thế nào đây?

Một chặng đường đời sẽ là như vậy. Quay trở lại nhìn con, bạn đang nắm tương lại của con, bạn sẽ dạy con những gì? Dạy con bám sát cuộc sống hay tách rời ra? Bạn trang bị cho con kỹ năng gì? Bạn trông chờ nhà trường ư? Bạn dành tiền ăn nhậu hay dành tiền đầu tư cho con và cho cái đầu của bạn? Quyết định cuối cùng vẫn là ở bạn thôi.

Trên đây là một chút chia sẻ về cuộc đời cũng như tư duy của mẹ Gấu.

Có những điều mẹ Gấu chia sẻ có thể không trùng quan điểm của bạn, vậy thì bỏ qua đi là được hoặc có tâm thì bạn cứ chân thành góp ý, Mẹ Gấu xin nhận!

Cảm ơn bạn đã ghé thăm website!

Trân trọng,

Mẹ Gấu Teddy

Fanpage  https://www.facebook.com/nhatkyteddy4/

* Mẹ Gấu sinh năm 1986
* Lĩnh vực kinh doanh: Đầu tư Bất Động Sản Cho Thuê
* Tính cách: Vui vẻ, hòa nhã, nhiệt tình, thích khám phá, thích sáng tạo ...
* Sở thích: Đọc sách, du lịch, thử thách điều mới...

Câu chuyện về Mẹ Gấu Teddy

Xin chào bạn,
Mẹ Gấu đây, bạn thấy website của mẹ Gấu thì chắc hẳn là cũng có con đang trong độ tuổi 0-6 tuổi và muốn tìm hiểu về các phương pháp nuôi dạy con đúng không? Rất vui vì mẹ Gấu có thể giúp bạn. Có nhiều cha mẹ cũng tò mò không biết Mẹ Gấu là ai. Vậy thì Mẹ Gấu kể 1 chút về bản thân nhé!
Mẹ Gấu thì cũng giống như bao người mẹ khác, lần đầu tiên làm mẹ cũng mong muốn điều tốt nhất cho con, nhưng chưa biết phải làm thế nào. (Mẹ Gấu tạm xưng là "tôi" cho tiện kể nhé).

Khi mang thai, may mắn là tôi được tặng 1 cuốn sách có tên “Em Phải Đến Harvard Học Kinh Tế”. Cuốn sách này không nói gì về kinh tế, cũng không phải dạy làm sao để con phải thi đỗ trường Harvard đâu. Mà cuốn sách này giống như Nhật ký nuôi dạy con của một bà mẹ có cô con gái đã đạt những thành công vang dội, xuất sắc dành học bổng của 4 trường ĐH nổi tiếng nhất thế giới trong đó có trường Harvard của Mỹ. Thành công như vậy là do cô con gái ấy có 1 người mẹ tuyệt vời. Bà cũng học hỏi rất nhiều các phương pháp giáo dục hiện đại, để nuôi dạy con từ sớm. Mọi phương pháp đều dựa trên sự thấu hiểu tâm lý và tôn trọng con. Nhờ đó cô con gái ấy có cơ hội thỏa sức phát huy tài năng của mình một cách trọn vẹn.

Chính cách dạy con của bà khiến tôi có cái nhìn hoàn toàn khác trong việc dạy dỗ con. Từ cuốn sách này tôi bắt đầu “nghiện” các sách nói về các phương pháp giáo dục của người Nhật, Người Do Thái, Người Mỹ … Tôi đã hiểu được giá trị vô cùng to lớn của giai đoạn 0-6 tuổi. 1 đời người 100 năm nhưng quyết định số phận lại nằm ở 6 năm đầu đời.
Cuối cùng thì tôi cũng chờ được đến khi con tôi gần 3 tháng tuổi và bắt đầu áp dụng các phương pháp giáo dục mà tôi đã học được. Gia đình thì không có điều kiện kinh tế, mà lúc đó mua 1 bộ giáo cụ đầy đủ để dạy con phải mất gần chục triệu nên tôi quyết định tự mày mò làm tất cả. Lúc đầu áp dụng, khi con nhỏ như vậy mọi người trong nhà đều cười tôi.

Khi đến khoảng 6-7 tháng, Gấu bắt đầu nhận diện được nhiều mặt chữ, đến khoảng 1 tuổi thì bắt đầu đọc ra những thẻ chữ tráo trước đó. Trong lòng tôi vui sướng khôn tả. Tôi tiếp tục duy trì và tích cực sưu tầm thật nhiều trò hơn nữa để chơi với con. Thời gian thấm thoắt trôi đi, Gấu sắp phải đi học mẫu giáo, tôi rất lo lắng vì phải xa con. Tôi đã nghiên cứu phương pháp Montessori rất kỹ và vô cùng thích cách dạy con về nhân cách của pp này. Tôi mơ ước con sẽ học trường Montessori! Tôi mơ được thấy con ngồi chơi Tháp hồng - là trò nổi tiếng của pp này... và cuối cùng tôi cũng biến nó thành sự thật.

Toàn bộ tiền lương của tôi chỉ dùng để đóng học cho con, còn tiền chi tiêu khác chồng tôi lo. Chồng tôi vốn không thực sự đồng tình khi tôi cho con đi học trường đắt tiền như thế nhưng tôi biết thà rằng đầu tư bây giờ nhưng sau này con độc lập phát triển tốt, tôi sẽ giảm được lượng chi phí khổng lồ đi học thêm mà con lại học tập nhàn hạ. Tôi vẫn giữ vững lập trường cho con đi học Montessori, tôi ăn tiêu ít đi cũng được, mong con có môi trường học tốt nhất.

Sau 1 thời gian dài do thường xuyên bất đồng quan điểm trong nhiều thứ trong cuộc sống & trong công việc ... chúng tôi quyết định ly hôn và sau này chúng tôi vẫn là bạn tốt cùng lo cho con. Tôi chuyển về sống ở nhà bố mẹ ở  Vĩnh Phúc, khi đó Gấu khoảng hơn 2 tuổi. Tôi công tác ở Hà Nội nên chỉ có thể cuối tuần mới về chơi với con được. Tôi trân quý từng phút giây, mỗi ngày cuối tuần dù là bận đến mấy, mưa gió bão bùng gì cũng phóng xe máy về để dành thời gian bên con. Trong tâm tôi chỉ có 1 ý nghĩ là "Muốn con thành công thì mẹ phải thành công"! Tôi sẽ là tấm gương để dạy con mọi thứ mà ngày xưa tôi không được dạy.

Song song với việc vừa tìm hiểu kiến thức nuôi dạy con, vừa nghiên cứu công việc kinh doanh. Mới đầu ra thương trường tôi chưa biết mình phải làm gì cả. Tôi bắt đầu đọc sách & nghe sách-nói như kẻ đói kiến thức. Những kiến thức về kinh doanh, những sách của người thành công lập nghiệp từ tay trắng... 1 ngày tôi nghe sách khoảng 6 tiếng. số lượng sách tôi đọc không nhớ là bao nhiêu nữa. Vì tôi đi làm xa, đi mất 1 tiếng, về 1 tiếng, lúc nào cũng đeo tai nghe để nghe sách, tối hết giờ làm là tôi lết đến các lớp dạy tư duy, dạy kỹ năng bán hàng, kỹ năng kinh doanh ... Học cho đến 11h đêm về lại chùm chăn đọc sách (vì nếu 1 chút xíu ánh đèn lọt ra là cháu tôi không ngủ được - lúc đó tôi phải ở nhờ nhà gia đình chị gái tôi) đọc khoảng 2 tiếng, buồn ngủ thì lăn ra ngủ, rồi sáng ra 4h lại tự giật mình tỉnh dậy đọc tiếp cho đến khi đi làm. Suốt như vậy 6 tháng tai cũng ù cả vì nghe nhiều quá.

Có những lúc đi làm về tắc đường, không kịp ăn để đi học thì bụng đói nhưng tôi vẫn học và nuốt từng chữ thay cơm. Nhưng tôi vẫn vui vẻ vì những gì đôi học được rất hay, rất mới, tôi thấy mình thiếu quá nhiều kiến thức. Từ những người thầy, từ sách, tôi thấy giá trị của 1 con người nằm ở đâu. Sách vừa là bạn vừa là thầy, mỗi 1 cuốn sách là gói gọn kinh nghiệm quý báu của 1 đời người, đáng nhẽ đó mới là thứ tuổi trẻ cần phải học.
Tôi thấy người ta bảo kinh doanh rủi ro là không hẳn đúng đâu, rủi ro vì thiếu kiến thức mới đúng, có kiến thức thì sẽ đẩy lùi nỗi sợ hãi. Vứt đâu cũng sống được. Mà quan trọng của quan trọng đó là kiến thức đó không phải là kiến thức học ở nhà trường (có lẽ kiến thức nhà trường đó chỉ đóng gop tỷ lệ 10% vào thành công thôi). Tôi treo 2 cái bằng Đại học trên vai mà nó chẳng giúp tôi kiếm được đồng nào. Lương ư? nó không đủ cho tôi đóng học cho con thì mong gì cuộc sống khá khẩm đây?! Bao giờ mới thoát được được cảnh này?

Tôi ly hôn xong là tay trắng, chỉ có mỗi con thôi. Tôi làm gì bây giờ? Tôi nghĩ bụng trên đời này không có gì đáng sợ cả, chết là cùng chứ gì? nhưng cuối cùng thì có chết đâu. Tôi chọn đầu tư vào cái đầu của tôi. Tôi đi học rất nhiều các thầy nổi tiếng trên thế giới. Không có tiền chứ gì? tôi vạy thẻ tín dụng (liều). Tôi làm, làm, làm rồi lại ra tiền, rồi lại dành tiền học học học ...ở Hà nội không có lớp tôi bay vào HCM. Việt Nam không có lớp tôi bay ra nước ngoài (vé may bay hạng rẻ và ăn bánh mỳ  & uống nước lọc thôi) vì những thầy giỏi họ dạy ở chỗ nhiều người học. Khi kiến thức đã ổn tôi bắt đầu tìm được những người bạn tốt, cùng nghỉ việc "đốt tàu" đứng ra kinh doanh. Vốn à? trước giờ chưa biết vay ai là gì, giờ bắt đầu trơ mặt đi vay, rồi vay bố vay mẹ và bắt đầu khởi nghiệp.

Cũng may bố mẹ tôi là người hiểu và thông cảm nên tuy không ủng hộ những cũng không phản đối. Cũng nhờ bà chăm lo sức khỏe ăn uống cho Gấu mà tôi yên tâm lặn lội làm ăn. Càng làm tôi càng quen những người giỏi, những người thành công. Họ thành công ngoài sức tưởng tượng của tôi - một người làm công ăn lương. Làm thế nào mà một tháng họ kiến được 100tr, 200tr, 500tr và thậm chí hàng tỷ 1 tháng?! Đi ăn uống cùng nhau, họ cứ bàn việc đầu tư tiền tỷ tỷ làm mình chóng hết cả mặt vì mình đâu có tiền đầu tư với họ, mình chỉ có cái đầu và cái thân không biết mệt mỏi này, cũng vừa hay là thứ mà người giàu họ thiếu. Họ có tiền nhưng thiếu người có năng lực để làm.

Tất nhiên bạn không dễ gặp hay bắt chuyện với họ ngoài đường đâu. Bạn biết tìm gặp họ ở đâu không? Là ở những lớp học tư duy, lớp học về quản trị kinh doanh, về đầu tư... lớp càng đắt tiền thì càng nhiều người giàu và người thành công ở đó. Họ chơi với nhau, họ mách nhau và hợp tác với nhau, họ dạy nhau giàu hơn. Tư duy của họ khác lắm, càng giàu họ càng ham học hỏi, họ là những người thực sự thành công từ tay trắng và họ có rất nhiều thời gian cho gia đình.

Một khi được học những bài học từ cuộc sống & từ thương trường đó là những bài học khiến bạn không muốn thông minh lên cũng không được. Có lúc thắng, có lúc thua, cũng có lúc tin rồi bị lừa. Nói chung kinh doanh thì đủ mọi chuyện, nhưng những thứ nhận được lại lớn hơn rất là nhiều thứ mất. Quan trọng là năng lực không ngừng được bồi đắp, sức chịu đựng  và linh hoạt cũng tăng theo. Muốn chơi với người giỏi, bạn phải thật giỏi ở 1 lĩnh vực nào đó, nghĩa là bạn là người có giá trị. Ngày xưa, lúc chưa có giá trị thì mình vác hồ sơ đi xin việc, còn bây giờ người ta mời mình làm, mình còn phải cân nhắc có nên nhận lời hay không.

Ở đây còn có một điểm nữa, hãy nhớ: "Phi thương, bất phú". Nếu bạn truyền cho con thông điệp "Làm để kiếm cái nghề, để an toàn" thì đó chính là tư duy của người nghèo (nghèo tri thức, nghèo kinh nghiệm thì nghèo tiền). Bạn muốn ổn định trong 1 xã hội không ổn định ư? Không được đâu, kinh tế sẽ bất ổn lúc nào không ai biết, có thể là 10 năm, 20 năm sau. Khi đó chắc bạn lớn tuổi rồi, đúng lúc kinh tế - chính trị bất ổn, mất việc là hoàn toàn có thể. Khi ấy đem hồ sơ đi xin việc cũng khó xin được. Thế thì có bao nhiêu tiền tiết kiệm đem hết ra đầu tư vậy, còn không có thì vay ngân hàng. Nhưng than ôi, kinh nghiệm và sự thích nghi thương trường không có, thế là lại ném nốt tiền cả đời tích cóp được qua cửa sổ. Cuối đời sẽ là như thế nào đây?

Một chặng đường đời sẽ là như vậy. Quay trở lại việc dạy dỗ con, hãy nhìn con bạn còn đang 0-6 tuổi, bạn đang nắm tương lại của con, bạn sẽ dạy con những gì? Dạy con bám sát cuộc sống hay tách rời ra? Bạn trang bị cho con kỹ năng gì? Bạn trông chờ nhà trường ư? Bạn dành tiền ăn nhậu hay dành tiền đầu tư cho con và cho cái đầu của bạn? Quyết định cuối cùng vẫn là ở bạn thôi.

Trên đây là một chút chia sẻ về cuộc đời cũng như tư duy của mẹ Gấu.
Việc bước ra chia sẻ và tận tình giúp đỡ các cha mẹ cũng là vì nhìn thấy quá nhiều cảnh tượng ép con học bài, trong khi tài năng con dần dần thui chột sau 6 tuổi. Nhìn cảnh các cha mẹ thì cứ đầu tắt mặt tối lo lắng mà không biết làm thế nào. Cơ duyên đến, 1 ngày mẹ Gấu gặp được 1 người thầy lớn, người mà mẹ Gấu vô cùng tôn kính vì sự rộng lượng, người đã cho mẹ Gấu thấy ý nghĩa đỉnh cao của cuộc sống chính là thực sự cho đi. "Người nào đặt hạnh phúc của mình trong hạnh phúc của người khác, người đó chính là người hạnh phúc nhất, tròn đầy cả về vật chất lẫn tinh thần".

Vậy là Mẹ Gấu gác lại mọi công việc kinh doanh bắt đầu đứng ra chia sẻ. (Thực sự thì đó là 1 sự đốt tàu lần 2 của mẹ Gấu đấy. Dừng toàn bộ công việc kinh doanh đang mang lại thu nhập cao để bắt đầu lĩnh vực hoàn toàn mới). Mọi người trong gia đình đều ngăn cản mẹ Gấu làm việc được gọi là "rỗi hơi" này, đúng là "dửng mỡ, mày làm video thì ai coi, định làm Bà Tân Vlog chắc?!". Cũng chẳng biết sẽ đi đến đâu, mẹ Gấu chỉ có mỗi 1 thứ đó là Niềm Tin, tin người thầy của mình, tin vào những kinh nghiệm mình tích lũy bao năm ... vậy là bắt đầu nhắm mắt đưa chân

Kể cũng liều lắm, phải học từ đầu mọi thứ, học đứng trước ống kính, học làm web, học FB, học nói, học chỉnh sửa video ..vân vân và mây mây...  Mọi người xem những video ngày đầu làm thì chắc cười bể bụng. Nhưng may mắn là điều từ trái tim đã đến trái tim. Đầu tiên là 10 người, 50 người, 100 người rồi vài trăm người, nghìn người đã bắt đầu hỏi hỏi và mẹ Gấu đáp đáp các thành quả bắt đầu xuất hiện.

Khi số lượng người cần giúp đỡ đông lên, số lượng câu hỏi lặp quá nhiều mẹ Gấu đứng ra mở lớp, nhưng học offline thì có nhiều mẹ bị hạn chế về khoảng cách di chuyển, chi phí hội trường và vì các mẹ đều có con nhỏ tham dự lại càng khó hơn. Cuối cùng Mẹ Gấu quyết định chắt lọc mọi kiến thức đưa hết vào khóa học online này, như vậy là thuận tiện nhất! và cũng chỉ thu 1 mức phí vô cùng nhỏ mục đích để lọc lại những người cam kết hành động.

Việc kết hợp giữa Kiến thức để trở thành 1 doanh nhân thành công và Kiến thức dạy con nổi tiếng trên thế giới cùng với sự sáng tạo của bản thân  khiến cho khóa học của mẹ Gấu có sự khác biệt hoàn toàn. Chắc chắn sẽ giúp cha mẹ mở ra con đường mới trong việc giáo dưỡng con từ sớm!

Rất nhiều người đã và đang hành động mạnh mẽ, bạn có muốn là người tiếp theo?
Hẹn gặp lại bạn trong khóa học!
Trân trọng,
Mẹ Gấu Teddy

Fanpage  https://www.facebook.com/nhatkyteddy4/

QUÁ TRÌNH PHÁT TRIỂN BẢN THÂN,
KHÔNG NGỪNG NỖ LỰC!

1 TRONG NHỮNG CUỐN SÁCH CÓ
ẢNH HƯỞNG LỚN TỚI TÔI 

NHỮNG NGƯỜI THẦY
TÔI VÔ CÙNG BIẾT ƠN:

1 TRONG NHỮNG CUỐN SÁCH CỰC HAY VỀ GIÁO DỤC SỚM

NHỮNG NGƯỜI TÔI VÔ CÙNG BIẾT ƠN

ĐIỀU MÀ NHỮNG AI SẮP LÀM MẸ ĐỀU MUỐN BIẾT

Làm sao để con càng lớn chi phí học tập càng giảm? 
Ở các nước phát triển: họ đầu tư rất nhiều để cho con tham gia nhiều hoạt động trong giai đoạn 0-6 tuổi, từ đó khích lệ bé học hỏi và thể hiện bản thân. lớn lên dựa vào những nổi trội tự nhiên mà đào sâu phát triển. Nên chi phí học tập khi con càng lớn càng giảm.

Còn ở Việt Nam hoàn toàn ngược lại. Chờ khi con 6 tuổi mới bắt đầu nghĩ đến thì đã qua giai đoạn quý giá rồi nên khi học phải nỗ lực rất nhiều và không theo sở trường. Vậy là SỐ TIỀN và THỜI GIAN  dành cho con tăng lũy tiến đến khi con ra trường vẫn phải nuôi.
Không có trẻ em nào kém thông minh,

Chỉ có bố mẹ dạy sai thời điểm và sai phương pháp"


GIỚI THIỆU

GẤU TEDDY - LÊ BẢO MINH - (SN 2014)
Gấu được mẹ áp dụng các PP Giáo dục sớm từ 2,5 tháng tuổi.
Nhờ sớm được tiếp cận và áp dụng các phương pháp này đúng thời điểm.
Bạn ấy đã biết:
- Đọc từ lúc 2 tuổi, 
- Viết khi lên 3 tuổi 
- Đặc biệt là 4 tuổi con đã thuộc hết bảng cửu chương...

Nhưng điều tuyệt vời nhất là con đã có thói quen yêu thích đọc sách. 
Rất hào hứng trong việc khám phá thế giới xung quanh và tự tìm câu trả lời qua việc đọc.

CÁC HOẠT ĐỘNG TẠI TRƯỜNG MONTESSORI VĨNH YÊN-VĨNH PHÚC

Nhìn con say xưa tham gia hoạt động, ai dám nói Giáo dục sớm là ép con?... là làm mất tuổi thơ đây...? 

Gấu được tham gia rất nhiều hoạt động khác nữa....

"Không có trẻ em nào kém thông minh, chỉ có bố mẹ dạy sai thời điểm và sai phương pháp"

>